酹江月 月川

明代 陈霆
长川夜冷,莹琉璃、千顷平铺寒碧。谁放清辉收密霭,点入一轮蟾魄。 归尽渔舟,响残菱唱,露气零秋白。更无风浪,水天相映一色。 惊见堕璧遗珠,交光上下,清处无人识。唤起玛夷裁匹练,摹取广寒真迹。 便欲披襟,驭风乘气,醉访骑鲸客。一声长啸,水宫惊动龙蛰。
cháng chuān lěng   yíng liú li qiān qǐng píng hán shuí fàng qīng huī shōu ǎi diǎn   lún chán      
guī jìn zhōu   xiǎng cán líng chàng   líng qiū bái gèng fēng làng shuǐ   tiān xiàng yìng    
jīng jiàn duò zhū   jiāo guāng shàng xià   qīng chù rén shí huàn cái liàn   guǎng hán 广 zhēn    
biàn 便 jīn   fēng chéng   zuì fǎng 访 jīng shēng cháng xiào shuǐ   gōng jīng dòng lóng zhé