酹江月 咏竹

元代 谭处端
爱君嘉秀,对云庵亲植,琅?丛簇。结翠筠梢津润腻,叶叶竿竿柔绿。渐胤儿孙,还生过母,根出蟠蛟曲。潇潇风夜,月明光透筛玉。雅称野客幽怀,闲窗相伴,自有清风足。终不凋零材异众,岂似寻常花木。傲雪欺霜,虚心直节,妙理皆非俗。天然孤淡,日增物外清福。
ài jūn jiā xiù   duì yún ān qīn zhí   láng   ? cóng jié cuì yún shāo jīn rùn   gān gān 竿 róu 竿 jiàn 绿 yìn ér sūn hái shēng   guò gēn chū   pán jiāo xiāo xiāo fēng yuè míng guāng   tòu shāi chēng yōu huái xián chuāng xiāng bàn 怀   yǒu qīng fēng   zhōng diāo líng cái zhòng shì xún cháng huā   ào xuě shuāng xīn zhí jié miào   jiē fēi tiān   rán dàn zēng wài qīng