酹江月 驿中言别

宋代 文天祥
水天空阔,恨东风不借、世间英物。蜀鸟吴花残照里,忍见荒城颓壁。铜雀春情,金人秋泪,此恨凭谁雪。堂堂剑气,斗牛空认奇杰。 那信江海余生,南行万里,属扁舟齐发。正为鸥盟留醉眼,细看涛生云灭。睨柱吞嬴,回旗走懿,千古冲冠发。伴人无寐。秦准应是孤月。 
shuǐ tiān kōng kuò   hèn dōng fēng jiè shì jiān yīng shǔ niǎo huā cán zhào   rěn jiàn huāng chéng tuí tóng què chūn qíng   jīn rén qiū lèi   hèn píng shuí xuě táng táng jiàn   dòu niú kōng rèn jié
xìn jiāng hǎi shēng   nán xíng wàn   shǔ piān zhōu zhèng wèi ōu méng liú zuì yǎn   kàn tāo shēng yún miè zhù tūn yíng   huí zǒu   qiān chōng guān bàn rén mèi qín zhǔn yìng shì yuè   &   #   1   3   ;