酹江月 题天籁老人像天籁金末词人。

明代 陈霆
滑稽玩世,知胸藏、多少春花秋月。天籁有词人有像,还是遗山风骨。 松下巢由,竹闲逸少,气韵真高洁。坐谈抚掌,溪山等是诗诀。 见说多景楼前,凤凰台上,醉帽风吹裂。千古英豪消歇尽,江水至今悲咽。 九死投荒,三年坐困,一样成愁绝。寄声知否,酒杯当酹松雪。
huá wán shì   zhī xiōng cáng duō shǎo chūn huā qiū yuè tiān lài yǒu rén yǒu xiàng hái shì   shān fēng      
sōng xià cháo yóu   zhú xián shǎo   yùn zhēn gāo jié zuò tán zhǎng   shān děng shì shī jué    
jiàn shuō duō jǐng lóu qián   fèng huáng tái shàng   zuì mào fēng chuī liè qiān yīng háo xiāo xiē jǐn jiāng   shuǐ zhì jīn bēi yān    
jiǔ tóu huāng   sān nián zuò kùn   yàng chéng chóu jué shēng zhī fǒu jiǔ   bēi dāng lèi sōng xuě