酹江月(送吴丞入幕)

宋代 方岳
祈山底处,为二松千竹,肯题崖壁。雪洒谈犀麾雁鹜,尔辈何烦涉笔。使者知乎,民其劳止,且莫闲耕织。片言金石,唤回春意无极。 虽则王谢人家,一癯仙泽,面作苍烟色。茶灶笔床将雨屐,吟到梅花消息。贱子何为,老仙如问,莫道头今白。寒蓑几梦,研朱看点《周易》。
shān chǔ   wèi èr sōng qiān zhú   kěn xuě tán huī yàn   ěr bèi fán shè shǐ 使 zhě zhī   mín láo zhǐ   qiě xián gēng zhī piàn yán jīn shí   huàn huí chūn
suī wáng xiè rén jiā   xiān   miàn zuò cāng yān chá zào chuáng jiāng   yín dào méi huā xiāo xi jiàn wéi   lǎo xiān wèn   dào tóu jīn bái hán suō mèng   yán zhū kàn diǎn zhōu 》。