酹江月/念奴娇 淮城感兴

宋代 张绍文
举杯呼月,问神京何在,淮山隐隐。抚剑频看勋业事,惟有孤忠挺挺。宫阙腥膻,衣冠沦没,天地凭谁整。一枰棋坏,救时著数宜紧。虽是幕府文书,玉关烽火,暂送平安信。满地干戈犹未戢,毕竟中原谁定。便欲凌空,飘然直上,拂拭山河影。倚风长啸,夜深霜露凄冷。
bēi yuè   wèn shén jīng zài   huái shān yǐn yǐn jiàn pín kàn xūn shì   wéi yǒu zhōng tǐng tǐng gōng què xīng shān   guān lún   tiān píng shuí zhěng píng huài   jiù shí zhù shù jǐn suī shì wén shū   guān fēng huǒ   zàn sòng píng ān xìn mǎn gān yóu wèi   jìng zhōng yuán shuí dìng biàn 便 líng kōng   piāo rán zhí shàng   shì shān yǐng fēng cháng xiào   shēn shuāng lěng