酹江月/念奴娇

宋代 佚名
天高气爽,正金风玉露,安排秋节。株守蓬窗无寸效,自愧才非人杰。那更家贫,又添丁累,料想无奇骨。新章褒美,天然好语还发。堪羡力薄无储,宾庖萧萦,乏礼延佳客。多谢诸公来宠贲,虽有一瓯春雪。玉果未圆,犀钱须办,早早为君说。恐辜珠玉,小词聊且权折。
tiān gāo shuǎng   zhèng jīn fēng   ān pái qiū jié zhū shǒu péng chuāng cùn xiào   kuì cái fēi rén jié gèng jiā pín   yòu tiān dīng lèi   liào xiǎng xīn zhāng bāo měi   tiān rán hǎo hái kān xiàn chǔ   bīn páo xiāo yíng   yán jiā duō xiè zhū gōng lái chǒng bēn   suī yǒu ōu chūn xuě guǒ wèi yuán   qián bàn   zǎo zǎo wéi jūn shuō kǒng zhū   xiǎo liáo qiě quán zhé