酹江月/念奴娇

宋代 汪宗臣
白蛇宵断,逐鹿人、交趁罾鱼群起。赤帜雄张军缟素,龙种天生大器。堪鄙猴冠,自为狼藉,楚帐多尘垒。胆寒垓下,一鞭东窜休矣。亭长空舣扁舟,范增群辈,尽涂脂流髓。望断秦关无限恨,羞面江东山水。购首千金,若为名利,黯黯斜阳里。石炉灰冷,美人魂落烟翠。
bái shé xiāo duàn   zhú 鹿 rén jiāo chèn zēng qún chì zhì xióng zhāng jūn gǎo   lóng zhǒng tiān shēng kān hóu guān   wèi láng   chǔ zhàng duō chén lěi dǎn hán gāi xià   biān dōng cuàn xiū tíng cháng kōng piān zhōu   fàn zēng qún bèi   jǐn zhī liú suǐ wàng duàn qín guān xiàn hèn   xiū miàn jiāng dōng shān shuǐ gòu shǒu qiān jīn   ruò wéi míng   àn àn xié yáng shí huī lěng   měi rén hún luò yān cuì