酹江月/念奴娇

宋代 刘辰翁
岁寒相命,算人间、除了梅花无物。窥宋三年又不是,草草东邻凿壁。偃蹇风前,沈吟竹外,直待天骄雪。白家人至,一枝横出终杰。 
 寂寞小小疏篱,探花使断,知复何时发。北驿不来春又远,只向窗前埋灭。好在冰花,著些风筱,怎不清余发。补之去后,墨梅又有明月。北人著小竹花问更好。
 
suì hán xiāng mìng   suàn rén jiān chú le méi huā kuī sòng sān nián yòu shì   cǎo cǎo dōng lín záo yǎn jiǎn fēng qián   shěn yín zhú wài   zhí dài tiān jiāo xuě bái jiā rén zhì   zhī héng chū zhōng jié
  &   #   1   3   ; &# 13; xiǎo xiǎo   shū 使 tàn   huā shǐ duàn zhī shí 驿 běi   lái chūn yòu yuǎn zhǐ xiàng chuāng qián mái miè   hǎo zài bīng   huā zhù xiē fēng xiǎo zěn qīng   zhī hòu méi yòu yǒu míng yuè běi rén   &   #   1   3   ;   &   #   1   3   ;