酹江月/念奴娇

宋代 黄升
玉林何有,有一弯莲沼,数间茅宇。断堑疏篱聊补苇,那得粉墙朱户。禾黍秋风,鸡豚晓日,活脱田家趣。客来荼罢,自挑野菜同煮。 多少甲第连云,十眉环座,人醉黄金坞。回首邯郸春梦破,雾落珠歌翠舞。得似衰翁,萧然陋巷,长作溪山主。紫芝可采,更寻岩谷深处。
lín yǒu   yǒu wān lián zhǎo   shù jiān máo duàn qiàn shū liáo wěi   de fěn qiáng zhū shǔ qiū fēng   tún xiǎo   huó tuō tián jiā lái   tiāo cài tóng zhǔ
duō shǎo jiǎ lián yún   shí méi huán zuò   rén zuì huáng jīn huí shǒu hán dān chūn mèng   luò zhū cuì de shuāi wēng   xiāo rán lòu xiàng   zhǎng zuò shān zhǔ zhī cǎi   gèng xún yán shēn chù