酹江月/念奴娇

宋代 卓田
武夷山字,是使君衔上,新来带得。便觉闲中多胜事,满眼烟霞泉石。云卷尘劳,风生芒竹,去作山中客。晓坛朝罢,自然五福天锡。当此弧矢悬门,步虚声远,直透云霄碧。替却燕姬皓齿,洗尽人间筝笛。九曲溪深,千岩壁峭,大寿应难匹。辑车有待,日边飞下消息。
shān   shì shǐ 使 jūn xián shàng   xīn lái dài biàn 便 jué xián zhōng duō shèng shì   mǎn yǎn yān xiá quán shí yún juǎn chén láo   fēng shēng máng zhú   zuò shān zhōng xiǎo tán cháo   rán tiān dāng shǐ xuán mén   shēng yuǎn   zhí tòu yún xiāo què yàn hào chǐ 齿   jìn rén jiān zhēng jiǔ shēn   qiān yán qiào   shòu 寿 yìng nán chē yǒu dài   biān fēi xià xiāo xi