酹江月/念奴娇

宋代 赵师侠
斜风疏雨,正无聊情绪,天涯寒食。烟重云娇春烂熳,却得轻寒邀勒。柳褪鹅黄,池添鸭绿,桃杏浑狼藉。乱山深处,尚留些子春色。 海燕未便归来,踏青斗草,谁与同寻觅。杜宇多情芳树里,只管声声历历。似劝行人,不如闻早,作个归消息。休教肠断,梦魂空费思忆。
xié fēng shū   zhèng liáo qíng   tiān hán shí yān zhòng yún jiāo chūn làn màn   què qīng hán yāo liǔ tuì é huáng   chí tiān 绿   táo xìng hún láng luàn shān shēn chù   shàng liú xiē chūn
hǎi yàn wèi biàn 便 guī lái   qīng dòu cǎo   shuí tóng xún duō qíng fāng shù   zhǐ guǎn shēng shēng shì quàn xíng rén   wén zǎo   zuò guī xiāo xi xiū jiào cháng duàn   mèng hún kōng fèi