酹江月(梅和彦国)

元代 仇远
探春消息,觉南枝开遍,北枝犹阙。越女娉婷天下白,堪与冰霜争洁。孤影棱棱,暗香楚楚,水月成三绝。行云不动,素波轻浣尘袜。 回首雪里关山,玉龙吹怨,似替人幽咽。溪上园林应满树,一径莓苔萦折。金马疏篱,玉堂茅舍,终是风光别。寻花欲语,对花却又无说。
tàn chūn xiāo xi   jué nán zhī kāi biàn   běi zhī yóu quē yuè pīng tíng tiān xià bái   kān bīng shuāng zhēng jié yǐng léng léng   àn xiāng chǔ chǔ   shuǐ yuè chéng sān jué xíng yún dòng   qīng huàn chén
huí shǒu xuě guān shān   lóng chuī yuàn   shì rén yōu shàng yuán lín yīng mǎn shù   jìng méi tái yíng shé jīn shū   táng máo shè   zhōng shì fēng guāng bié xún huā   duì huā què yòu shuō