酹江月 梅

明代 陈霆
疏枝冷干,向水边篱落,背人幽独。凭仗东君能慰藉,特遣阳和先属。 比雪裁花,临池顾影,百卉皆羞缩。一清相映,白驹人在空谷。 曾记腊雪晴时,瘦藤敝氅,行绕孤山麓。月到横梢钟已静,时有禽翻霜竹。 饮散罗浮,信迟驿使,幽梦应难续。小轩孤倚,七弦弹遍冰玉。
shū zhī lěng gàn   xiàng shuǐ biān luò   bèi rén yōu píng zhàng dōng jūn néng wèi jiè   qiǎn yáng xiān shǔ    
xuě cái huā   lín chí yǐng   bǎi huì jiē xiū suō qīng xiāng yìng bái   rén zài kōng    
céng xuě qíng shí   shòu téng chǎng   xíng rào shān yuè dào héng shāo zhōng jìng shí   yǒu qín fān shuāng zhú    
yǐn sàn luó   xìn chí 驿 shǐ 使   yōu mèng yìng nán xiǎo xuān   xián dàn biàn bīng