酹江月 梅

明代 陈霆
暗香浅水,被西山、扶上一痕冰月。瘦鹤伶仃人未寝,坐待茶烟清发。 十五年间,四千里外,曾作罗浮客。参横斗转,不堪酒散人别。 天意放我清闲,夜寒鹤氅,重踏西湖雪。醉眼朦朦花惨傪,道是相逢愁绝。 林樾闲人,水涯幽士,千古还高洁。和羹休论,笛声且为吹彻。
àn xiāng qiǎn shuǐ   bèi 西 shān shàng hén bīng yuè shòu líng dīng rén wèi qǐn zuò dài   chá yān qīng      
shí nián jiān   qiān wài   céng zuò luó shēn héng dǒu zhuǎn   kān jiǔ sǎn rén bié    
tiān fàng qīng xián   hán chǎng   zhòng 西 xuě zuì yǎn méng méng huā cǎn cān dào   shì xiāng féng chóu jué    
lín yuè xián rén   shuǐ yōu shì   qiān hái gāo jié gēng xiū lùn   shēng qiě wèi chuī chè