酹江月 赋玉 薰炉赠数学刘文卿

元代 王恽
客窗凉夕,问故家、何物能慰岑寂。都把龙涎三万斛,满贮宫池**。玉立琼洲,雪翻花臆,梦绕春江碧。看云失水,淋漓元气犹湿。我昨拄杖敲门,主人情重,预报春消息。相对掀髯谈笑间,一缕飞盘泻露,约君
chuāng liáng   wèn jiā néng wèi cén dōu lóng xián sān wàn mǎn zhù   gōng chí     qióng zhōu xuě fān huā   mèng rào chūn   jiāng kàn yún shī shuǐ lín yuán   yóu shī zuó zhǔ zhàng 湿 qiāo mén zhǔ rén qíng zhòng   bào chūn xiāo xi   xiāng duì xiān rán tán xiào jiān fēi pán xiè   yuē jūn