酹江月

宋代 李好古
西风横荡,渐霜余黄落,空山乔木。照水依然冰雪在,耿耿梅花幽独。抖擞征尘,扶携短策,步绕沧浪曲。怅然心事,浮生翻覆陵谷。 试向商乐亭前,冷风台上,把酒招黄鹄。四十男儿当富贵,谁念漂零南北。百亩春耕,三间云卧,此计何时卜。功名休问,卖书归买黄犊。
西 fēng héng dàng   jiàn shuāng huáng luò   kōng shān qiáo zhào shuǐ rán bīng xuě zài   gěng gěng méi huā yōu dǒu sǒu zhēng chén   xié duǎn   rào cāng làng chàng rán xīn shì   shēng fān líng
shì xiàng shāng lào tíng qián   lěng fēng tái shàng   jiǔ zhāo huáng shí nán ér dāng guì   shuí niàn piāo líng nán běi bǎi chūn gēng   sān jiān yún   shí bo gōng míng xiū wèn   mài shū guī mǎi huáng