酹江月

宋代 黄机
东篱成趣,有西风解事,催开丛菊。碎摺黄金谁试手,一一清香堪掬。露湿凉轻,霞凝寒重,秀发如新沐。宫妆匀就,岂知红紫粗俗。 因念昔日渊明,微官不受,归伴花幽独。弹压秋光三径里,浊酒床头初熟。饮剧肠宽,醉深吻燥,更把纶巾漉。此翁无恙,唤渠同醉船玉。
dōng chéng   yǒu 西 fēng jiě shì   cuī kāi cóng suì zhé huáng jīn shuí shì shǒu   qīng xiāng kān shī 湿 liáng qīng   xiá níng hán zhòng   xiù xīn gōng zhuāng yún jiù   zhī hóng
yīn niàn yuān míng   wēi guān shòu   guī bàn huā yōu tán qiū guāng sān jìng   zhuó jiǔ chuáng tóu chū shú yǐn cháng kuān   zuì shēn wěn zào   gèng guān jīn wēng yàng   huàn tóng zuì chuán