酹江月

元代 谭处端
一灵真性,又因何、漾入凡胎尘域。迤染浮华贪爱恋,展转昏迷真迹。旷劫难逃,如今又错,罪孽重重积。本来模样,怎生分解寻觅。须屏视听双泯,舍情云水,物外搜玄理。寂寞孤清趣妙有,岂顾形躯瘦役。捉住风飚,玲珑辉焕,默默烹金液。神丹昭著,死生烦恼宁息。
líng zhēn xìng   yòu yīn yàng fán tāi chén rǎn huá tān ài liàn zhǎn zhuǎn   hūn zhēn kuàng jié nàn táo jīn yòu   cuò zuì niè chóng   chóng běn lái yàng zěn shēng fēn jiě   xún píng shì tīng shuāng mǐn shě qíng yún shuǐ   wài sōu xuán   qīng miào yǒu xíng shòu   zhuō zhù fēng biāo líng lóng huī huàn pēng   jīn shén dān   zhāo zhù shēng fán nǎo níng