酹江月

宋代 徐鹿卿
民无札瘥,岁无荒饥。冬既寒而雪,春方交而雨。邦民德之,乃因民所欲而尊其知。正月之望,张灯公廨,以旁施于亭也,令民游观无禁。前乎此也,阴云XXXX暧,连日不开。膏火既举,霾云扫青,万象轩豁。城之中边,士女阗咽,以游以嬉,以歌以舞。穹壤之间,同一和气,官民之际,同一至乐,穆乎休哉。属吏徐鹿卿偶得周旋其间,思有以写父老之所欲言而不能言者以为公寿。顾其词语浅薄,不足发越,乃杂取东坡先生上元诸诗隐括成《酹江月》一阕,与邦民共歌之 雪销平野,正云开天宇,灯辉花市。明灭吐吞无尽藏,巧斗飞桥激水。铁马乡冰,牙旗穿夜,箫鼓声歌沸。丰年欢笑,酿成千里和气。 相欢交□游嬉,卖薪买酒,歌舞升平里。记得前年随玉辇,吹下天香扑鼻。璧月腾辉,仙球稳缒,归有传柑遗。来年此夜,通明仍许归侍。
mín zhá chài   suì huāng dōng hán ér xuě   chūn fāng jiāo ér bāng mín zhī   nǎi yīn mín suǒ ér zūn zhī zhēng yuè zhī wàng   zhāng dēng gōng xiè   páng shī tíng   lìng mín yóu guān jìn qián   yīn yún   X   X   X   X XXXX   ài lián kāi gāo huǒ   mái   yún sǎo qīng wàn xiàng xuān huò   chéng zhī zhōng biān   shì tián yàn   yóu   qióng rǎng zhī   jiān tóng   guān   mín zhī tóng zhì 鹿 xiū zāi shǔ   qīng ǒu zhōu xuán jiān yǒu xiě lǎo zhī suǒ 寿 yán ér néng yán zhě   wéi gōng shòu   qiǎn yuè nǎi dōng xiān sheng shàng yuán   zhū shī yǐn kuò chéng
xuě xiāo píng   zhèng yún kāi tiān   dēng huī huā shì míng miè tūn jìn cáng   qiǎo dòu fēi qiáo shuǐ tiě xiāng bīng   chuān 穿   xiāo shēng fèi fēng nián huān xiào   niàng chéng qiān
xiāng huān jiāo   yóu   mài xīn mǎi jiǔ   shēng píng de qián nián suí niǎn   chuī xià tiān xiāng yuè téng huī   xiān qiú wěn zhuì   guī yǒu chuán gān lái nián   tōng míng réng guī shì