酹江月

宋代 岳珂
天然灵种,遍尘寰、不许一枝分植。瀛海沈沈群玉宴,迥出八仙标格。珠幄留云,翠绡笼雪,浅露宫黄额。无双亭下,未容凡卉连璧。 犹是射虎归来,朱兰独倚,曾作东风客。素态自羞时态改,何必铅华倾国。舞影鸾孤,绕心蝶倦,占断春消息。月明十里,坐中还记曾识。
tiān rán líng zhǒng   biàn chén huán zhī fēn zhí yíng hǎi shěn shěn qún yàn   jiǒng chū xiān biāo zhū liú yún   cuì xiāo lóng xuě   qiǎn gōng huáng é shuāng tíng xià   wèi róng fán huì lián
yóu shì shè guī lái   zhū lán   céng zuò dōng fēng tài xiū shí tài gǎi   qiān huá qīng guó yǐng luán   rào xīn dié juàn   zhàn duàn chūn xiāo xi yuè míng shí   zuò zhōng hái céng shí