泪二首

宋代 杨亿
寒风易水已成悲,亡国何人见黍离。 枉是荆王疑美璞,更令杨子怨多歧。 胡笳暮应三挝鼓,楚舞春临百子池。 未抵索居愁翠被。圆荷清晓露淋漓。
hán fēng shuǐ chéng bēi   wáng guó rén jiàn shǔ  
wǎng shì jīng wáng měi   gèng lìng yáng yuàn duō  
jiā yīng sān zhuā   chǔ chūn lín bǎi chí  
wèi suǒ chóu cuì bèi yuán qīng xiǎo lín