耒病臂比已平独挽弓无力客言君为史官何事挽弓戏作此诗

宋代 张耒
君不见吾乡少年曹子桓,文章七步相后先。有时掷笔事弋猎,邀轻截骏驰平原。 濊貊名弓燕代马,射雉归来燕清夜。一闻惊倒荀令君,何物书生乃知射。 我虽把笔笑腐儒,束腰待悬玉鹿卢。自从病臂忧亲友,百嗜为之心一枯。 降疠无名天悔祸,夺之而与复完躯。但惭未使杯安肘,犹负当年门挂弧。 便使凄凉身未伏,略闻弓马气犹粗。莫谓早衰须袖手,将军臂折尚平吴。
jūn jiàn xiāng shào nián cáo zi huán   wén zhāng xiāng hòu xiān yǒu shí zhì shì liè yāo   qīng jié jùn chí píng yuán    
huì míng gōng yàn dài   shè zhì guī lái yàn qīng wén jīng dǎo xún lìng jūn   shū shēng nǎi zhī shè    
suī xiào   shù yāo dài xuán 鹿 cóng bìng yōu qīn yǒu bǎi   shì wèi zhī xīn    
jiàng míng tiān huǐ huò   duó zhī ér wán dàn cán wèi shǐ bēi 使 ān zhǒu yóu   dāng nián mén guà    
biàn 便 shǐ 使 liáng shēn wèi   lüè wén gōng yóu wèi zǎo shuāi xiù shǒu jiāng   jūn zhé shàng píng