宋代 陆游
君不见,冬月雷,深藏九地底,寂默如寒灰。 纷纷槁叶木尽脱,蠢蠢蛰户虫争坯。 坚冰积雪一朝尽,风摇天边斗柄回。 雷声却擘九地出,殷殷似挟春俱来。 鱼龙振鳍熟睡醒,桃李一笑韶颜开。 候耕老农喜欲舞,掀泥百草知谁催。 惟嗟妇女不解事,深屋揜耳藏婴孩。 吾闻阴阳有常数,非时动静皆为菑。 无人为报阿香道,时来何至劳卿推。
jūn jiàn   dōng yuè léi   shēn cáng jiǔ   hán huī  
fēn fēn gǎo jǐn tuō   chǔn chǔn zhé chóng zhēng  
jiān bīng xuě zhāo jǐn   fēng yáo tiān biān dǒu bǐng huí  
léi shēng què bāi jiǔ chū   yīn yīn shì xié chūn lái  
lóng zhèn shú shuì xǐng   táo xiào sháo yán kāi  
hòu gēng lǎo nóng   xiān bǎi cǎo zhī shuí cuī  
wéi jiē jiě shì   shēn yǎn ěr cáng yīng hái  
wén yīn yáng yǒu cháng shù   fēi shí dòng jìng jiē wèi zāi  
rén wéi bào ā xiāng dào   shí lái zhì láo qīng tuī