唐代 徐夤
发事牵情不自由,偶然惆怅即难收。已闻抱玉沾衣湿, 见说迷途满目流。滴尽绮筵红烛暗,坠残妆阁晓花羞。 世间何处偏留得,万点分明湘水头。
shì qiān qíng yóu   ǒu rán chóu chàng nán shōu wén bào zhān shī 湿  
jiàn shuō mǎn liú jǐn yán hóng zhú àn   zhuì cán zhuāng xiǎo huā xiū
shì jiān chǔ piān liú   wàn diǎn fēn míng xiāng shuǐ tóu