乐归为张椿庭赋

明代 顾清
东皇运玄化,百物竞华滋。金商一司令,黄叶满庭墀。 大块陶我形,有合须有离。古来贤达人,此事那能违。 桓子治石椁,三年费鑴追。牛山感夕阳,哀伤涕沾衣。 拳拳惜馀日,欲作无穷规。竟同草木腐,千秋有馀悲。 贤哉椿庭翁,洞烛今古非。自言八十载,不蹈危险机。 修身慎吾行,大化从迁移。幸此手足完,庶不惭恩私。 生乎颓然顺,死当浩然归。陶潜拟挽歌,生与亲旧辞。 司空游圹中,酣饮仍赋诗。二子信可人,吾今其庶几。 酌酒自为奠,告终自为词。琅琅数百言,药石兼蓍龟。 春风动歌吹,宾从相追随。山丘及华屋,一视了不疑。 旷然世外游,岂为形迹羁。人生有此身,所贵能不亏。 全归见其亲,此乐知者稀。尚怀子舆氏,易箦开衾时。 往者信自贤,来日方未涯。愿翁劭厥德,优游过期颐。
dōng huáng yùn xuán huà   bǎi jìng huá jīn shāng lìng   huáng mǎn tíng chí
kuài táo xíng   yǒu yǒu lái xián rén   shì néng wéi
huán zi zhì shí guǒ   sān nián fèi zhuī niú shān gǎn yáng   āi shāng zhān
quán quán   zuò qióng guī jìng tóng cǎo   qiān qiū yǒu bēi
xián zāi chūn 椿 tíng wēng   dòng zhú jīn fēi yán shí zài   dǎo wēi xiǎn
xiū shēn shèn xíng   huà cóng qiān xìng shǒu wán   shù cán ēn
shēng tuí rán shùn   dàng hào rán guī táo qián wǎn   shēng qīn jiù
kōng yóu kuàng zhōng   hān yǐn réng shī èr zi xìn rén   jīn shù
zhuó jiǔ wèi diàn   gào zhōng wèi láng láng shù bǎi yán   yào shí jiān shī guī
chūn fēng dòng chuī   bīn cóng xiāng zhuī suí shān qiū huá   shì liǎo
kuàng rán shì wài yóu   wèi xíng rén shēng yǒu shēn   suǒ guì néng kuī
quán guī jiàn qīn   zhī zhě shàng huái 怀 shì   kāi qīn shí
wǎng zhě xìn xián   lái fāng wèi yuàn wēng shào jué   yōu yóu guò