乐安兄诗集将梓索序于予书此塞责即以为贺

近现代 熊东遨
耳顺听风殊不恶,陈年旧事浑如昨。在山回看出山时,孤拔真如云里鹤。 少壮从戎驻北疆,碧空无际任高翔。手中一管红蓝笔,引领雄鹰向四方。 当年气盛能吞虎,会跳逢时忠字舞。可怜折尽小陶腰,百事终归无一补。 开谢浮沉各有由,风华删去不回收。可怜耗尽移山力,壮士归来白了头。 归来自筑林间屋,到此方知闲是福。纵少凌烟阁上名,未成无定河边骨。 第二春天第一家,弦音新续到筝琶。东风莫笑园株老,能绽人间几度花。 百样时髦供汝谱,偏生要与诗为伍。明月清风自索求,腰间日见奚囊鼓。 人乐时髦子乐诗,何曾心迹要人知。余年尽得风光好,款款东山月上迟。 乐水乐山仁智见,乐诗浑欲开新面。说长论短尽由人,不改心头持一善。 几人穷后见诗工,子有良言意或通:但得一丝能把稳,升高原在逆风中。 山抹微云湖浸月,诸般好处难详说。读汝诗篇思汝人,孤吟想见颅边雪。 如水交情数十年,晚来各戴一方天。湘声珠影同心脉,向海情怀是夙缘。
ěr shùn tīng fēng shū è   chén nián jiù shì hún zuó zài shān huí kàn chū shān shí   zhēn yún
shào zhuàng cóng róng zhù běi jiāng   kōng rèn gāo xiáng shǒu zhōng guǎn hóng lán   yǐn lǐng xióng yīng xiàng fāng
dāng nián shèng néng tūn   huì tiào féng shí zhōng lián zhé jǐn xiǎo táo yāo   bǎi shì zhōng guī
kāi xiè chén yǒu yóu   fēng huá shān huí shōu lián hào jìn shān   zhuàng shì guī lái bái le tóu
guī lái zhù lín jiān   dào fāng zhī xián shì zòng shǎo líng yān shàng míng   wèi chéng dìng biān
èr chūn tiān jiā   xián yīn xīn dào zhēng dōng fēng xiào yuán zhū lǎo   néng zhàn rén jiān huā
bǎi yàng shí máo gōng   piān shēng yào shī wéi míng yuè qīng fēng suǒ qiú   yāo jiàn jiàn náng
rén shí máo zi shī   zēng xīn yào rén zhī nián jǐn fēng guāng hǎo   kuǎn kuǎn dōng shān yuè shàng chí
yào shuǐ shān rén zhì jiàn   shī hún kāi xīn miàn shuō cháng lùn duǎn jǐn yóu rén   gǎi xīn tóu chí shàn
rén qióng hòu jiàn shī gōng   zi yǒu liáng yán huò tōng   dàn néng wěn   shēng gāo yuán zài fēng zhōng
shān wēi yún jìn yuè   zhū bān hǎo chù nán xiáng shuō shī piān rén   yín xiǎng jiàn biān xuě
shuǐ jiāo qing shù shí nián   wǎn lái dài fāng tiān xiāng shēng zhū yǐng tóng xīn mài   xiàng hǎi qíng huái 怀 shì yuán