腊月十九日雨后

宋代 刘攽
常年过腊雪犹繁,泽国春光已可怜。初怪醉魂迷甲子,稍知客路断山川。 柳条著雨看成绿,花蕊融冰乍欲燃。避地早辞车马迹,杖藜犹有里中贤。
cháng nián guò xuě yóu fán   guó chūn guāng lián chū guài zuì hún jiǎ shāo   zhī duàn shān chuān    
liǔ tiáo zhù kàn chéng 绿   huā ruǐ róng bīng zhà rán zǎo chē zhàng   yóu yǒu zhōng xián