腊月十九日午睡觉复酣卧至晚戏作

宋代 陆游
枕痕著面眼芒羊,欲起元无抵死忙。 拥被却寻初断梦,掩屏重拨欲残香。 雪云虽散寒犹紧,春意将回昼已长。 老去此身无著处,华胥真恐是吾乡。
zhěn hén zhù miàn yǎn máng yáng   yuán máng
yōng bèi què xún chū duàn mèng   yǎn píng zhòng cán xiāng
xuě yún suī sàn hán yóu jǐn   chūn jiāng huí zhòu zhǎng
lǎo shēn zhù chù   huá zhēn kǒng shì xiāng