腊月九日夜

明代 释函可
腊月九日夜,明星犹历历。须臾布稠云,青天无间隙。 掩户拥敝裘,孤心守岑寂。狂飙恣凭凌,千峰交剑戟。 魑魅集阶庭,豺虎成羽翼。乾坤互叫号,百灵齐辟易。 鹊巢委尘泥,乔木无一直。势压栋欲摧,谁复支半壁。 东南三尺窗,恍惚万矢射。倾如裂缯声,枕上生霹雳。 河坼长白颓,纵横那可敌。寒躯几欲死,乃见袈裟力。 终古竟如斯,帝心殊未测。因思行道人,咫尺将焉适。 安得大布帷,万姓共栖息。
yuè jiǔ   míng xīng yóu chóu yún   qīng tiān jiàn
yǎn yōng qiú   xīn shǒu cén kuáng biāo píng líng   qiān fēng jiāo jiàn
chī mèi jiē tíng   chái chéng qián kūn jiào hào   bǎi líng
què cháo wěi chén   qiáo zhí shì dòng cuī   shuí zhī bàn
dōng nán sān chǐ chuāng   huǎng wàn shǐ shè qīng liè zēng shēng   zhěn shàng shēng
chè cháng bái tuí   zòng héng hán   nǎi jiàn jiā shā
zhōng jìng   xīn shū wèi yīn háng dào rén   zhǐ chǐ jiāng yān shì
ān wéi   wàn xìng gòng