腊雪五首

宋代 苏辙
长恐冬无雪,今朝忽暗空。 细声闻簌簌,远势望蒙蒙。 湿润犹兼雨,倾斜半杂风。 丰登解多事,欢喜助三农。 骄阳不能久,密雪自相催。 急霰初鸣瓦,飞花旋集台。 着人消瘴疫,覆麦长根荄。 欲试樽中物,门前问客来。 久有归耕意,西山百亩田。 雪来殊不恶,酒熟自相便。 一被簪裳裹,长遭罗网牵。 飞霙迫残腊,愁思渡今年。 忧愁不可缓,风雪故相撩。 试问五斗米,能胜一束樵。 耕耘终亦饱,哺啜定谁邀。 寒暑不须避,倾危且自遥。 雪霜何与我,忧思自伤神。 忠信亦何罪,才名空误身。 归来聊且止,老去莫逢嗔。 樽酒它年事,相看醉此晨。
zhǎng kǒng dōng xuě   jīn zhāo àn kōng  
shēng wén   yuǎn shì wàng méng méng  
shī 湿 rùn yóu jiān   qīng xié bàn fēng  
fēng dēng jiě duō shì   huān zhù sān nóng  
jiāo yáng néng jiǔ   xuě xiāng cuī  
xiàn chū míng   fēi huā xuán tái  
zhe rén xiāo zhàng   mài zhǎng gēn gāi  
shì zūn zhōng   mén qián wèn lái  
jiǔ yǒu guī gēng   西 shān bǎi tián  
xuě lái shū è   jiǔ shú xiāng biàn 便  
bèi zān cháng guǒ   zhǎng zāo luó wǎng qiān  
fēi yīng cán   chóu jīn nián  
yōu chóu huǎn   fēng xuě xiāng liāo  
shì wèn dǒu   néng shèng shù qiáo  
gēng yún zhōng bǎo   chuò dìng shuí yāo  
hán shǔ   qīng wēi qiě yáo  
xuě shuāng   yōu shāng shén  
zhōng xìn zuì   cái míng kōng shēn  
guī lái liáo qiě zhǐ   lǎo féng chēn  
zūn jiǔ nián shì   xiāng kàn zuì chén