腊享

宋代 王安石
明星惨澹月参差,万窍含风各自悲。 人散庙门灯火尽,却寻残梦独多时。
míng xīng cǎn dàn yuè cēn   wàn qiào hán fēng bēi  
rén sàn miào mén dēng huǒ jǐn   què xún cán mèng duō shí