腊肉

宋代 王迈
霜蹄削玉慰馋涎,却退腥劳不敢前。 水饮一盂成软饱,邻翁当午息庖烟。
shuāng xuē wèi chán xián   què tuì 退 xīng láo gǎn qián  
shuǐ yǐn chéng ruǎn bǎo   lín wēng dāng páo yān