腊日出猎近交

宋代 韩琦
悲风吼林霜草白,杀气棱棱惨空碧。因畋讲事比其时,况值嘉平农已隙。 暂整和门出近郊,猎猎旌旗原烧赤。狩场一望天四垂,貔虎意豪犹恨窄。 鼓动围开翼复箕,人知部分如刀划。飞刊窜伏不得暇,狡兔幸生徒奋掷。 饥鹰眼捷翅头健,下鞲风发无虚搦。鹘拳交击或未仆,继嗾韩卢追以咋。 忽穿丛薄失所捕,耻焉便纵摩霄翮。不似寒鸱得腐鼠,傲然直视鸳雏嚇。 乌鹑鹊雉曷足数,亦有晨风竞搜索。其间骇兽欲陵突,焊卒争趋矜手格。 前驱返旆弗及舍,邱山大委虞中获。翻车泻酒犒士众,万刀刲肉恣燔炙。 塞防寓令岂徒然,不在诗人刺荒癖。王者设官犹取众,大奸宿猾许擒扼。 乘时废职莫自效,勿谓鸷鸟无全策。别有老狐智计巧,只就高城营窟宅。 疑冰识扱行步稳,此日胡由见踪迹。雕兮雕兮未得志,将军愤懑如何释。
bēi fēng hǒu lín shuāng cǎo bái   shā léng léng cǎn kōng yīn tián jiǎng shì shí kuàng   zhí jiā píng nóng    
zàn zhěng mén chū jìn jiāo   liè liè jīng yuán shāo chì shòu chǎng wàng tiān chuí   háo yóu hèn zhǎi    
dòng wéi kāi   rén zhī fèn dāo huà fēi kān cuàn xiá jiǎo   xìng shēng fèn zhì    
yīng yǎn jié chì tóu jiàn   xià gōu fēng nuò quán jiāo huò wèi   sǒu hán zhuī    
chuān 穿 cóng báo shī suǒ   chǐ yān biàn 便 zòng xiāo shì hán chī shǔ ào   rán zhí shì yuān chú xià    
chún què zhì shù   yǒu chén fēng jìng sōu suǒ jiān hài shòu líng hàn   zhēng jīn shǒu    
qián fǎn pèi shě   qiū shān wěi zhōng huò fān chē xiè jiǔ kào shì zhòng wàn   dāo kuī ròu fán zhì    
sāi fáng lìng rán   zài shī rén huāng wáng zhě shè guān yóu zhòng   jiān huá 宿 qín è    
chéng shí fèi zhí xiào   wèi zhì niǎo quán bié yǒu lǎo zhì qiǎo zhǐ   jiù gāo chéng yíng zhái    
bīng shí xíng wěn   yóu jiàn zōng diāo diāo wèi zhì jiāng   jūn fèn mèn shì