老学庵自规

宋代 陆游
尧德被四表,其本在身修。 江河水稽天,发源乃涓流。 人忍於搏虱,习熟且解牛。 象箸与玉杯,漆器实其由。 斯须失兢畏,恶名溢九州。 始乎为善士,终可蹈轲丘。 孰置汝太山?孰挤汝污沟?降福孰汝私?得祸孰汝雠?圣狂在一念,祸福皆自求。 易箦汝所知,垂死勿惰偷。
yáo bèi biǎo   běn zài shēn xiū
jiāng shuǐ tiān   yuán nǎi juān liú
rén rěn shī   shú qiě jiě niú
xiàng zhù bēi   shí yóu
shī jīng wèi   è míng jiǔ zhōu
shǐ wéi shàn shì   zhōng dǎo qiū
shú zhì tài shān   shú gōu   jiàng shú   huò shú chóu   shèng kuáng zài niàn   huò jiē qiú
suǒ zhī   chuí duò tōu