老学庵

宋代 陆游
穷冬短景苦匆忙,老学庵中日自长。 名誉不如心自肯,文辞终与道相妨。 吾心本自同天地,俗学何知溺秕糠?已与儿曹相约定,勿为无益费年光。
qióng dōng duǎn jǐng cōng máng   lǎo xué ān zhōng zhǎng
míng xīn kěn   wén zhōng dào xiāng fáng
xīn běn tóng tiān   xué zhī kāng   ér cáo xiāng yuē dìng   wèi fèi nián guāng