老兴行慈云醉中

宋代 陈著
梅花斓斑春渐芳,山弄晴色溪生光。 筍担自随信老步,一步一伫春意长。 路逢邻叟笑谓我,须鬓皓矣脚尚强。 及今行乐刻当岁,莫学痴人无知死亦忙。 味哉此语举手谢,乘兴迤逦入宝坊。 住山老子拍手喜,翠微摇曳白鸟翔。 本来未有十日别,已似故知久别遇他乡。 坐我以蒲团叠膝之榻,薰我以柏鼎醒心之香。 饱我以银丝之饼长菜之馔,瀹我以石花之水申椒之汤。 世方慕羡黄粱枕,谁顾萧飒芙蓉裳。 独如羊枣昌歜嗜,要与古柏寒松苍。 可但三宿桑下生恩爱,已是十年方外通肝肠。 畴昔尽随电光一抹过,方来能有日晷几寸量。 划然长啸出门去,弟遵吾前子扶傍。 慈云信美非吾□,归与归与仰面天茫茫。
méi huā lán bān chūn jiàn fāng   shān nòng qíng shēng guāng  
sǔn dān suí xìn lǎo   zhù chūn zhǎng  
féng lín sǒu xiào wèi   bìn hào jiǎo shàng qiáng  
jīn xíng dāng suì   xué chī rén zhī máng  
wèi zāi shǒu xiè   chéng xìng bǎo fāng  
zhù shān lǎo zi pāi shǒu   cuì wēi yáo bái niǎo xiáng  
běn lái wèi yǒu shí bié   shì zhī jiǔ bié xiāng  
zuò tuán dié zhī   xūn bǎi dǐng xǐng xīn zhī xiāng  
bǎo yín zhī bǐng zhǎng cài zhī zhuàn   yuè shí huā zhī shuǐ shēn jiāo zhī tāng  
shì fāng xiàn huáng liáng zhěn   shuí xiāo róng shang  
yáng zǎo chāng chù shì   yào bǎi hán sōng cāng  
dàn sān xiǔ 宿 sāng xià shēng ēn ài   shì shí nián fāng wài tōng gān cháng  
chóu jǐn suí diàn guāng guò   fāng lái néng yǒu guǐ cùn liàng  
huá rán cháng xiào chū mén   zūn qián zi bàng  
yún xìn měi fēi     guī guī yǎng miàn tiān máng máng