老叹

宋代 陆游
一齿危将坠,双瞳久已昏。 谋生赖蔬圃,养拙闭柴门。 多病从来惯,虚名不足论。 自怜余一念,犹欲济元元。
chǐ 齿 wēi jiāng zhuì   shuāng tóng jiǔ hūn  
móu shēng lài shū   yǎng zhuō chái mén  
duō bìng cóng lái guàn   míng lùn  
lián niàn   yóu yuán yuán