老态自遣

宋代 陆游
似见不见目愈衰,欲堕不堕齿更危。 谁令汝年八九十,常欲强健宁非痴!目昏大字亦可读,齿摇犹能决濡肉。 若知用短百无忧,此理正如夔一足。 蒙胧臲卼俱有味,笑侮莫听傍人喙。 但令孙曾能力耕,一饱不妨还美睡。
shì jiàn jiàn shuāi   duò duò chǐ 齿 gèng wēi
shuí lìng nián jiǔ shí   cháng qiáng jiàn níng fēi chī   hūn   chǐ 齿 yáo yóu néng jué ròu
ruò zhī yòng duǎn bǎi yōu   zhèng kuí
méng lóng niè yǒu wèi   xiào tīng bàng rén huì
dàn lìng sūn zēng néng gēng   bǎo fáng hái měi shuì