老树

宋代 王安石
去年北风吹瓦裂,墙头老树冻欲折。 苍叶蔽屈忽扶疏,野禽从此相与居。 禽鸣无时不可数,雌雄各自应律吕。 我床拨书当午眠,能惊我眠聒我语。 古诗鸟鸣山更幽,我念不若鸣声收。 但忧此物一朝去,狂风还来欺老树。
nián běi fēng chuī liè   qiáng tóu lǎo shù dòng zhé
cāng shū   qín cóng xiāng
qín míng shí shǔ   xióng yìng
chuáng shū dāng mián   néng jīng mián guā
shī niǎo míng shān gèng yōu   niàn ruò míng shēng shōu
dàn yōu zhāo   kuáng fēng hái lái lǎo shù