老甚自咏二首 其二

宋代 陆游
羡生常笑古人痴,俯仰那知迫耄期。镜里鬓无添白处,尊前颜有暂丹时。 客瞋终岁常称疾,儿讶经旬懒赋诗。枉却愁过强健日,身闲何往不熙熙。
xiàn shēng cháng xiào rén chī   yǎng zhī mào jìng bìn tiān bái chù   zūn qián yán yǒu zàn dān shí
chēn zhōng suì cháng chēng   ér jīng xún lǎn shī wǎng què chóu guò qiáng jiàn   shēn xián wǎng