老甚自咏

宋代 陆游
残年真欲数期颐,一事无营饱即嬉。 身入儿童斗草社,心如太古结绳时。 腾腾不许诸人会,兀兀从嘲老子痴。 亦莫城中买盐酪,菜羹有味淡方知。
cán nián zhēn shù   shì yíng bǎo
shēn ér tóng dòu cǎo shè   xīn tài jié shéng shí
téng téng zhū rén huì   cóng cháo lǎo zi chī
chéng zhōng mǎi yán lào   cài gēng yǒu wèi dàn fāng zhī