劳山忆栖霞寺道素上人久期不至

唐代 皎然
远寺萧萧独坐心,山情自得趣何深。泉声稍滴芙蓉漏, 月影才分鹦鹉林。满地云轻长碍屣,绕松风近每吹襟。 贪闲不记前心偈,念别聊为出世吟。更待花开遍山雪, 山山相似若为寻。
yuǎn xiāo xiāo zuò xīn   shān qíng de shēn quán shēng shāo róng lòu  
yuè yǐng cái fèn yīng lín mǎn yún qīng zhǎng ài   rào sōng fēng jìn měi chuī jīn
tān xián qián xīn   niàn bié liáo wèi chū shì yín gèng dài huā kāi biàn shān xuě  
shān shān xiāng ruò wèi xún