劳山歌

清代 顾炎武
幽岩秘洞难具状,烟雾合沓来千峰。华楼独收众山景,一一环立生姿容。 上有巨峰景崱屴,数载榛莽无人踪。重厓复岭行未极,涧壑窈窕来相通。 天高日入不闻语,悄然众籁如秋冬。奇花名药绝凡境,世人不识疑天工。 云是老子曾过此,后有济北黄石公。至今号作神人宅,凭高结构留仙宫。 吾闻东岳泰山为最大,虞帝柴望秦皇封。其东直走千馀里,山形不绝连虚空。 自此一山奠海右,截然世界称域中。以外岛屿不可计,纷纭出没多鱼龙。 八神祠宇在其内,往往棋置生金铜。古言齐国之富临淄次即墨,何以满目皆蒿蓬。 捕鱼山之旁,伐木山之中。犹见山樵与村童,春日会鼓声逢逢。 此山之高过岱宗,或者其让云雨功。宣气生物理则同,旁薄万古无终穷。 何时结屋依长松,啸歌山椒一老翁。
yōu yán dòng nán zhuàng   yān lái qiān fēng huá lóu shōu zhòng shān jǐng   huán shēng róng 姿    
shàng yǒu fēng jǐng   shù zài zhēn mǎng rén zōng zhòng lǐng xíng wèi jiàn   yǎo tiǎo lái xiāng tōng    
tiān gāo wén   qiǎo rán zhòng lài qiū dōng huā míng yào jué fán jìng shì   rén shí tiān gōng    
yún shì lǎo zi céng guò   hòu yǒu běi huáng shí gōng zhì jīn hào zuò shén rén zhái píng   gāo jié gòu liú xiān gōng    
wén dōng yuè tài shān wèi zuì   chái wàng qín huáng fēng dōng zhí zǒu qiān shān   xíng jué lián kōng    
shān diàn hǎi yòu   jié rán shì jiè chēng zhōng wài dǎo 屿 fēn   yún chū duō lóng    
shén zài nèi   wǎng wǎng zhì shēng jīn tóng yán guó zhī lín   mǎn jiē hāo péng    
shān zhī páng   shān zhī zhōng yóu jiàn shān qiáo cūn tóng chūn   huì shēng féng féng    
shān zhī gāo guò dài zōng   huò zhě ràng yún gōng xuān shēng tóng páng   báo wàn zhōng qióng    
shí jié cháng sōng   xiào shān jiāo lǎo wēng