老僧提唱

清代 成鹫
不愿百二如赵州,八十行脚心未休。不愿千岁如宝掌,沧桑阅尽增惆怅。 但须一念到万年,何用三登还九上。忆昔当初脱白时,眼空三界无龙象。 光阴强半易蹉跎,烟水百城空莽宕。自从身入老人场,壮志潜销气凋丧。 两条寒涕镇垂膺,一緉芒鞋输少壮。徒行一步当十步,岭长百丈如千丈。 青蔬赤饭栗棘蓬,藜羹茗饮桃花浪。只愁信施己难消,拚此身心作回向。 百八菩提如意珠,六字洪名无尽藏。店远村遥未抵家,水尽山穷须谛当。 钟初鸣,鸡再唱。殷勤借问老同参,百尺竿头谁向上。
yuàn bǎi èr zhào zhōu   shí háng jiǎo xīn wèi xiū yuàn qiān suì bǎo zhǎng cāng   sāng yuè jǐn zēng chóu chàng    
dàn niàn dào wàn nián   yòng sān dēng hái jiǔ shàng dāng chū tuō bái shí yǎn   kōng sān jiè lóng xiàng    
guāng yīn qiáng bàn cuō tuó   yān shuǐ bǎi chéng kōng mǎng dàng cóng shēn lǎo rén chǎng zhuàng   zhì qián xiāo diāo sàng    
liǎng tiáo hán zhèn chuí yīng   liǎng máng xié shū shào zhuàng xíng dāng shí lǐng   zhǎng bǎi zhàng qiān zhàng    
qīng shū chì fàn péng   gēng míng yǐn táo huā làng zhǐ chóu xìn shī nán xiāo pàn   shēn xīn zuò huí xiàng    
bǎi zhū   liù hóng míng jìn cáng diàn yuǎn cūn yáo wèi jiā shuǐ   jìn shān qióng dāng    
zhōng chū míng   zài chàng yīn qín jiè wèn lǎo tóng cān bǎi   chǐ gān tóu 竿 shuí xiàng shàng