老僧

明代 王恭
寺前萝径尽荒苔,懒向人间再渡杯。阶下双松今百尺,青青曾是少年栽。
qián luó jìng jǐn huāng tái   lǎn xiàng rén jiān zài bēi jiē xià shuāng sōng jīn bǎi chǐ   qīng qīng zēng shì shào nián zāi