老人行

宋代 苏轼
有一老翁老无齿,处处无人问年纪。 白发如丝向下垂,一双眸子碧如水。 不裹头,又无履, 相识虽多少知己。问翁毕竟何所止? 笑言只在红尘里。秋风猎猎行云飞, 老人此意无人会,目注云归心自知。 黄口小儿莫相笑,老人旧日曾年少。 浪迹常如不系舟,地角天涯知自跳。 亦曾乐半夜,传筹醉朱阁。 美人如花弄弦索,只恨尊前明月落。 亦曾忧羁旅,他乡迫暮秋。 故国日边无信息,断鸿空逐水长流。 或安贫,或安富, 或爵通侯封万户。一任秋霜换鬓毛, 本来面目长如故。水有苹兮山有芝, 人意虽存事已非。有时却忆经游处, 都似茫茫春梦归。尔来尤解安贫贱, 不为公卿强陪面。皎如明月在秋潭, 动著依前还不见。还不见, 可奈何,空使远人增眷恋。 但祗从他随物转,青楼黄阁长相见。 若相见,莫殷勤, 却是翁家旧主人。
yǒu lǎo wēng lǎo chǐ 齿   chù chù rén wèn nián  
bái xiàng xià chuí   shuāng móu zi shuǐ  
guǒ tóu   yòu  
xiāng shí suī duō shǎo zhī wèn wēng jìng suǒ zhǐ    
xiào yán zhī zài hóng chén qiū fēng liè liè xíng yún fēi    
lǎo rén rén huì   zhù yún guī xīn zhī  
huáng kǒu xiǎo ér xiāng xiào   lǎo rén jiù céng nián shào  
làng cháng zhōu   jiǎo tiān zhī tiào  
céng bàn   chuán chóu zuì zhū  
měi rén huā nòng xián suǒ   zhǐ hèn zūn qián míng yuè luò  
céng yōu   xiāng qiū  
guó biān xìn   duàn hóng 鸿 kōng zhú shuǐ cháng liú  
huò ān pín   huò ān  
huò jué tōng hòu fēng wàn rèn qiū shuāng huàn bìn máo    
běn lái miàn zhǎng shuǐ yǒu píng shān yǒu zhī    
rén suī cún shì fēi yǒu shí què jīng yóu chù    
dōu shì máng máng chūn mèng guī ěr lái yóu jiě ān pín jiàn    
wéi gōng qīng qiáng péi miàn jiǎo míng yuè zài qiū tán    
dòng zhù qián hái jiàn hái jiàn    
nài   kōng shǐ 使 yuǎn rén zēng juàn liàn  
dàn zhī cóng suí zhuǎn   qīng lóu huáng cháng xiāng jiàn  
ruò xiāng jiàn   yīn qín  
què shì wēng jiā jiù zhǔ rén