老人石

清代 成鹫
坚性何妨高处蹲,閒身归去总无村。风云月露酿元气,草木昆虫依本根。 大地几回成昼夜,诸峰相见即儿孙。当时曾笑生公石,不点顽头更囫囵。
jiān xìng fáng gāo chù dūn   xián shēn guī zǒng cūn fēng yún yuè niàng yuán cǎo   kūn chóng běn gēn    
huí chéng zhòu   zhū fēng xiāng jiàn ér sūn dāng shí céng xiào shēng gōng dàn   diǎn wán tóu gèng lún