老人峰

宋代 朱筠
翻身龙翻石,招我立老人。辛苦馋涎过,飘若神仙身。 老人昔扶杖,鬼窃摧为薪。须眉信甚伟,毋乃曾避秦。 黄公与角里,化石或有因。不然谷城葬,生死子房亲。 我行揖翁坐,欲就往古陈。白云滃起谷,忽失面目真。 旁一老差小,徐甲从䏥贫。索钱吐乙符,白骨支轮囷。 颇闻七十庵,所在宅隐沦。斯翁存岿然,及见古初仁。 黄山朝朝海,松长如桑匀。松乎海随灭,石寿逾灵椿。
fān shēn lóng fān shí   zhāo lǎo rén xīn chán xián guò   piāo ruò shén xiān shēn
lǎo rén zhàng   guǐ qiè cuī wéi xīn méi xìn shén wěi   nǎi céng qín
huáng gōng jiǎo   huà shí huò yǒu yīn rán chéng zàng   shēng fáng qīn
xíng wēng zuò   jiù wǎng chén bái yún wěng   shī miàn zhēn
páng lǎo chà xiǎo   jiǎ cóng pín suǒ qián   bái zhī lún qūn
wén shí ān   suǒ zài zhái yǐn lún wēng cún kuī 岿 rán   jiàn chū rén
huáng shān zhāo zhāo hǎi   sōng zhǎng sāng yún sōng hǎi suí miè   shí shòu 寿 líng chūn 椿