老去也

唐代 薛逢
惆怅人生不满百,一事无成头雪白。回看幼累与老妻, 俱是途中远行客。匣中旧镜照胆明,昔曾见我髭未生。 朝巾暮栉不自省,老皮皴皱文纵横。合掌髻子蒜许大, 此日方知非是我。暗数七旬能几何,不觉中肠热如火。 老去也,争奈何?敲酒盏,唱短歌。短歌未竟日已没, 月映西南庭树柯。
chóu chàng rén shēng mǎn bǎi   shì chéng tóu xuě bái huí kàn yòu lèi lǎo  
shì zhōng yuǎn xíng xiá zhōng jiù jìng zhào dǎn míng   céng jiàn wèi shēng
cháo jīn zhì xǐng   lǎo cūn zhòu wén zòng héng zhǎng zi suàn  
fāng zhī fēi shì àn shù xún néng   jué zhōng cháng huǒ
lǎo   zhēng nài   qiāo jiǔ zhǎn   chàng duǎn duǎn wèi jìng méi  
yuè yìng 西 nán tíng shù